Thứ Bảy, 2 tháng 1, 2016

Các thời kỳ huấn luyện gà chọi phần 2

Các thời kỳ huấn luyện gà chọi [Tiếp]

6. Xổ: Khi xổ, dù là gà đòn cũng phải bịt cựa, còn là gà cựa thì tất nhiên việc đó không ai dám coi thường. người ta lấy lá chuối khô và giẻ rách bó chặt cựa gà, bên ngoài dùng dây chắc buộc lại rồi mới thả gà cho xổ.
Khi xổ cũng phải tuân theo giờ giấc như đá thật, có điều khi thấy gà chọi thấm mệt thì phải thôi ngay.
Lúc xổ gà chọi là lúc người ta quan sát, nghiền ngẫm từng thế đá của gà mình ra sa để đánh giá mức tài nghệ của nó. Thường thì con gà mới một, hai lần đầu “chưa lên chân lên cẳng” nhưng xổ đến lần thứ năm thứ bảy trở đi thì hay dở đã thấy rõ. Linh kê hoặc gà dữ, hay gà tồi đều lộ ra mặt liền. Từ đó trở đi chủ gà mới có thái độ với từng con một. tất nhiên gà tài thì cũng được cưng nuôi còn tồi thì loại bỏ.
Về thời gian để xổ gà nên tổ chức nửa tháng 1 kỳ, vì gà chọi cũng cần có đủ thì giờ lại sức. Những người lúc nào cũng ôm gà ra xổ là người chưa biết cách nuôi dưỡng gà chọi. Có một hình thức xổ gà chọi khác là do gà lồng để gà tăng thêm sức lực.
Người ta nhốt gà trong cái bội có chiều rộng vừa phải rồi úp ra ngoài đó một cái bội lớn hơn, sao cho cái bội cách xa nhau. Ít nhất là một tấc. Lỗ bội cần phải nhỏ để gà không chui đầu ra ngoài. Xong việc đó, người ta thả một con gà chọi khác bên ngoài để 2 con kình địch nhau, chạy vòng vòng cho thấm mệt.

Tập cho gà chạy lồng là tập cho cả 2 con trong ngoài cùng một lúc. Nếu chỉ tập cho con trong bội thì bên ngoài có thể dùng gà lai hay gà tàu cũng được.
Xin lưu ý là mặc dù chạy lồng không gây nguy hiểm cho nhau, nhưng cũng phải lưu tâm, chú ý kẻo chúng tìm cách xoi mói nhau mà cắn mổ nhau thì có khi tai hại còn hơn xổ thật sự.

7. Vỗ hen: Xổ gà chọi xong là phải vỗ hen ngay. Vỗ hen là công việc không có gì khó nhọc nhưng phải người thiện nghệ, quen tay mới làm được. người ta ngồi xổm, kẹp sát con gà chọi vào đùi mình, trong khi bàn tay nắm chặt đầu gà, ngón tay banh mỏ gà ra, còn tay kia cầm cái khăn lông sạch nhúng nước, người vỗ hen vắt một ít nước vào miệng gà rồi dốc đầu gà xuống đất, trong khi tay cầm khăn vỗ nhè nhẹ vào cần gà, vừa vỗ vừa vuốt đờm dãi trong miệng gà ra ngoài. Chốc chốc lại vắt khăn ướt vào miệng gà rồi vuốt đờm nhớt ra cho đến lúc thật hết thì thôi. Gà xổ hay đá xong, dù thắng hay bại cũng tỏ ra mệt mỏi vài ba ngày. Lúc này chúng biếng ăn nhưng chỉ năm mười ngày là khỏe lại. vết thương ít làm độc, nhưng nếu ó làm độc thì người ta gọi đó là ké.

8. Ké: Gà xổ hay dà xong thế nài cũng có thương tích, nếu người ta chịu khó vỗ hen và om gà chọi kỹ thì vết thương nó sẽ làm độc, như lành lặn bên ngoài nhưng ung mủ máu bên trong. Người ta gọi đó là ké, khi gà bị ké thì có 2 cách để trị:
- Chích hoặc cho uống thuốc trụ sinh.
- Mổ ké rồi sức thuốc vào
Tốt nhất là tránh không cho gà bị ké, vì uống thuốc trụ sinh nhiều cũng không tốt, mà mổ xẻ nhiều cũng làm cho gà xuống sức một thời gian.
Từ xa xưa, ngươi nuôi gà nòi cũng biết đến điều đó, nên người ta rất chú trọng đến việc vỗ hen, và “om gà” sau khi đá thật kĩ lưỡng. Công việc đó thì tự tay chủ gà chọi làm, nếu không phải nhờ người có trình độ chuyên môn mới được yên tâm.
Ngày xưa những người làm nước cho gà nếu có trình độ chuyên môn cao sẽ được chủ gà tin cậy và chả công xứng đáng.
Tóm lại: Con gà chuẩn bị ra trường là con gà phải thường xuyên tập luyện, phải được chăm só kỹ từ cách ăn uống, đến sức khỏe toàn diện.

Gà chọi mà suy thì không ai dám đá, vì vừa hư gà, vừa mất danh tiếng mình.

9.Tắm gà: Con gà không biết tắm như vịt, như chim, cách tắm của chúng là tắm cát, tức là gà vùi mình trong đất trong cát để dận mạt trong mình lông bị tróc ra ngoài. Xong gà đứng lên rũ mạnh lông vài lần là xong, vì vậy trên nền chuồng gà người ta thường dải một lớp mỏng cho gà vùi mình tùy thích, ngoài ra trong mùa nóng nực, mỗi ngày người ta bắt gà ra phun vào mình gà vào, nách gà vài ba báng nước để cho chóng được mát mẻ. có người kỹ thay nước bằng rượu để sau khi gà đứng rỉa lông, rỉa cánh sẽ làm rụng bớt trứng mạt.

10.Quần sương: Chúng ta đều biết buổi sáng tinh mơ mà được tập luyện ở ngoài trời với không khí mát lành thì sức khỏe tăng. Với gà cũng vậy buổi sáng ta thả gà ra sân, ra vườn để nó tự do bay nhảy đi lại cho gân cốt được thư thả, dẻo dai. Việc làm đó gọi là quần sương. Quần sương như vậy độ nửa giờ thì ta bắt gà vào chuồng.
Điều lưu ý khi gà quần sương tránh cho gà gặp mái, tránh cho gà đụng độ với gà khác.
Sáng nào trời có gió to, lạnh lẽo thì không cho gà quần sương tránh cho gà không bị cảm gió.

11. Dầm cẳng: Với con gà sắp đá trận, cũng như võ sĩ sắp đến ngày ra võ đài, người nuôi gà phải dữ đến việc dầm cẳng cho gà. Dầm cẳng có nghĩa là ngâm căng gà trong một dung dịch nước thuốc để chân gà được cứng cáp như một võ sĩ nhà nghề, hay như ngựa đua có thuốc riêng để xoa bóp bắp thịt và gân cốt vậy.
Việc “dầm cẳng” cho gà nên làm từ đầu hôm, hoặc trước khi mình đi ngủ.
Thuốc dầm cẳng gà mỗi người pha chế một cách, con nhà võ chế theo nhà võ, các thầy lang có toa thuốc riêng. Thông thường người ta lấy rượu hoăch nước tiểu bé trai với cả nghệ già đâm nhỏ, pha chút muối hoặc phèn chua, người ta ngâm sẵn vào một cái khạp nhỏ, mỗi lần dùng thì múc ra một ít đổ vào một cái kim mịn hay siêu sao cho người đứng ngập nước thuốc đến gối kà được. Cứ bắt gà đứng yên như vậy độ 15 phút mỗi ngày. Mấy ngày đầu sẽ vùng vẫy nhưng dần gà sẽ quen mà đứng yên, tuy nhiên vẫn cần người ôn giữ cẩn thận.


Với gà chưa đến kì đá thì năm ba ngày dầm cẳng cũng được.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét