Trong thế giới của gà chọi chiến, có những con gà có những
thế đá rất độc, nếu trúng vào chỗ hiểm thì có thể kết liễu ngay địch thủ. Đó là
những đòn sát thủ mà những con gà linh hoặc gà thật dữ mới thực hiện được.
*Thường những đòn độc là những đòn:
- Sỏ: Cắn dính vào mồng của địch thủ để lấy điểm tựa rồi
tung đòn tống vào cần cổ, có thể làm sái cần cổ “trật khớp xương cổ” khiến địch
thủ lăn quay, hoặc chịu không thấu nên bỏ chạy. Với gà cựa thì đòn sỏ là đòn vừa
đá vào cổ, vừa đâm vào họng hoặc bầu diều.
- Mé: đá thốc vào mang tai, vào mặt, khiến địch thủ xể
mày bể mặt hoặc đui mắt. Gà cựa mà giỏi đòn mé thì đó thật là dữ, kết thúc chiến
trận nhanh.
![]() |
| Các thế gà chọi đá đẹp |
- Xạ: Bất thình lình tung đòn vào đối thủ, đòn này thường
nhắm vào cần cổ và mặt, nếu 2 chân cùng trúng 1 chỗ thì chẳng khác nào búa tạ
giáng vào. Đó là vì gà khi xạ thì đá song phi. Đòn này có nơi gọi là “quăng”.
- Song phi: hai chân bung lên một lần vài ba hiệp liên
tiếp. Với gà chọi ghem khít thì đòn song phi rất lợi hại.
- Hồi mã hương: Đang đá giữa chừng, gà giả bộ thua, hoặc
bị đòn đau thua thật, nhưng chạy 1 vòng cho địch rượt đuổi bất thình lình quay
lại tung một đòn trí mạng khiến cho địch thủ chạy dài… Gà mà có đòn thế “hồi mã
hương” là loại linh kê, khó kiếm.
![]() |
| Các thế gà chọi đá đẹp 2 |
- Dĩa: tức là khi mệt, con gà liền chui vào nách người
ta mà né đòn, bỗng bất thần ngóc đầu lên phía nách cắn vào cổ làm điểm tựa rồi
đá thốc lên. Người ta gọi đòn dĩa hay vỗ dĩa vì 2 con gà cứ xoay vòng tròn theo
hình dĩa, con thì cố tránh không cho địch thủ cắn vào cổ, còn con kia thì cố
xoay trở để cắn vào cổ, để cố cắn cho bằng được, 2 con cứ thế xoay vòng tròn.
Với gà đòn thì “đòn dĩa” sẽ làm cho địch thủ tức ngực
hoặc gãy cánh.
![]() |
| Đòn độc của gà chọi chiến 3 |
Với con gà cựa thì “đòn dĩa” sẽ là dịp đâ thốc cựa vào
bầu diều hay tim phổi. Đây là đòn độc hiểm.
Còn những con gà chỉ đá giò, đá ghe rẹt rẹt nhưng
không trúng đich thủ, hoặc chỉ đá vào vai chưa đủ đô cho đối thủ ê ẩm, hoặc cất
cẳng không muốn lên… thì nên loại bỏ vì có nuôi cho đá cũng chỉ thua.
Nói đến đòn, thế của gà cũng nên nói thêm những chỗ
nhược, hoặc tử điểm trong mình gà bởi gà bị đá trúng vào chỗ hiểm, chỗ nhược
thì chết ngay, nếu không cũng quá đau đành thua trận.
- Ở phần đầu: Ngay chỏm đầu, chỗ vị trí mồng gà là điểm
yếu nhất, vì đó là xương mỏ ác. Nếu bị cựa đâm vào chết ngay, còn nếu bị đòn
táng vào cũng lắc đầu xây xẩm tối tăm mặt mũi.
- Ở phần cổ: Cổ gà tuy nhỏ, thịt săn chắc nhưng là nơi
thường xuyên hứng đòn nên dễ gặp nguy hiểm. Cựa đâm vào cổ, nếu trúng vào 2 khớp
xương thì coi như gãy cổ, chết ngay. Nếu trúng vào phầm mềm có thể bị cắt đứt
cuống họng. Còn gà bị đòn mà đá vào cổ vẫn có thể gãy cần cổ hoặc giãn cốt cũng
nguy. Vì vậy cần phải có cổ to săn thịt. Muốn gà có cổ to thì phải cho gà tập uống
nước đêm, lâu dần cổ sẽ nở. Trong phần cổ này có một yếu điểm là yết hầu cựa
đâm vào chỗ này thì chẳng khác nào cắt tiết.
- Ở bầu diểu: trước khi đá một buổi, người ta bắt gà nhịn
đói để cho tiêu hết phần thức ăn còn lại trong bầu diều. Nếu sợ gà khát thì
cũng không cho uống nước thẳng hôi. Sợ bầu diều căng dễ bị cựa đâm vào thì khốn.
Trong khi gà đá vừa đứt hiệp, nếu thấy gà quá đói, mất sức thì nên cho ăn ít
cơm nguội để cầm hơi. Bầu diều là nơi để hứng đòn mà lại dở chịu đòn, mà tránh
né cách nào cũng không được. Vì vậy, gà nào xâm phạm được vùng này thì kể như nắm
được phần thắng ở trong tay.
![]() |
| Bầu diều của gà chọi chiến |
-Ở cánh gà: cánh gà có nhiệm vụ giữ thăng bằng cho nó
khi đá. Nếu cánh bị gãy, tất nhiên gà bị thua. Bầu diều lủng người ta có thể
khâu lại đá tiếp, còn gãy cánh thì chịu bởi gà rất đau đớn và cánh thì lòng
thòng làm sao mà đá. Nếu bị đòn dĩa thì cũng dễ dàng bị gãy cánh. Cánh mà bị cựa
đâm thì cũng xuội luôn. Cánh mà xuội cũng vướng cho chân lui tới.
Khi đã ưng ý với thế đá độc hiểm của gà, nhất là sau
khi đã lựa chọn kỹ càng về phần ngoại hình thù con gà đó phải được nuôi riêng.
- Nuôi riêng để cho ăn uống đúng mứ tiêu chuần một con
gà đá. Tức là nước phải có thường xuyên, nhưn lúa thì ăn đúng bữa, sau bữa thì
cất đi, có như vậy thì gà mới chịu ăn no.
- Nuôi riêng gà để gà không đá lộn lung tung với gà
khác.
- Nuôi riêng để gà không đạp mái, hại gà. Gà đá thì
không được đạp mái, như vậy nó mới sung. Con gà sung thì lúc nào miệng cũng túc
mái, gặp người lại gân thì ra điệu như ve mái mặt lấc cấc có vẻ lâm tàng. Nhiều
khi lại xệ cánh múa l vòng ra chiều như muốn “phủ mái” vậy.




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét